Vòng tay dành cho các chị em công sở

Một bộ sản phẩm vòng tay vừa được thiết kế để kết hợp với các trang phcj công sở rất đặc biệt và không kém phần đẹp và sang trọng dành cho dân công sở

Dưới chân một cái lò vôi cao ngất, bố nó nằm ngửa trong vong tay bộ quần áo bảo hộ màu cứt ngựa. Mặt ông trắng bệch, đã được ai đó lau qua, máu vẫn còn đọng ở hai lỗ mũi vong tay và tai. Mắt ông hé mở, không chớp, xung quanh tụ máu bầm tím. Tóc ông trắng lốp vôi’bột và bụi đá, máu bết lại một mảng sau gáy. Chi ôm chân bố khóc, Còn nó, đưa hai bàn tay nhỏ bé, dây đầy mực tím lau lau cái vết tím ở hốc mắt, xoa xoa cái vột máu còn mờ trên mặt bố,

vong tay

một bộ mặt đen đủi, sớm nhiều nếp-nhăn, lởm chởm hoa tai râu, sợi đen sọi bạc tua tủa! Cái mặt ấy, lâu rồi nó không thích nhìn, nó không ôm hôn! Nó chưa biết thương hoa tai xót. Còn mẹ nó thì đang ngồi bột trên cỏ mà kêu trời cao đất dày!Rất đông người xúm quanh kẻ xấu số. Một người trạc tuổi bố nói: Ông ấy đến lò xin làm thêm ngoài giờ, mói gần đây thôi. Trước kia, ông làm việc khác. Công việc ở đây phải cái nặng nhọc, nhưng thù lao khá han lại gần nhà.

vong tay

Hàng ngày tôi vẫn cho ông mượn đồ bảo hộ. Vừa nhan bac chớp mắt đây thôi, khi mọi người giải lao, ông xin đội thêm một thúng đá nữa, bảo còn phải về sớm! Khi lên tói đỉnh lò, có nhan bac lẽ ông hoa mắt (chắc hết giờ ở cơ quan chưa kịp ăn uống gì), trượt chân nhào xuống… Không may đầu ồng đập vào tảng đá kia!Thanh Xuân Bắc, 2  1913/ 2001ĐỨA CON Hư TRỞ VỀT T ai đứa trạc tuổi nhau đang … X JL chuyên cùng đứng dậy, một cao lớn rắn chắc, một loắt choắt yếu ớt. Chúng đều đang tuổi vị thành niên. Cả hai đến bên cửa sổ trong một căn phòiỉg tầng hai, nhìn xuống. Trời lác đác, rồi chớp mắt đã mưa mau hạt. Thằng thấp bé nói tiếp:BỐ mày kìa. Đúng như tao nói không nào? Đã thật điên chưa?Nó căng mắt nhìn, nhưng bị những cành lá che khuất. Khi cơn gió mạnh thổi qua, đẩy cành dâu da ấy về một phía, nó thấy bố mình. Đúng là ồng. Gần lắm, phía bên kia lùm cây và cái tường gạch, ông đang ở giữa mảnh sân nhỏ, trước một ngôi nhà cấp bốn, lọt thỏm giữa những villa sang trọng, nơi I của gia đình nó. Người đàn ông trạc hơn bốn chục tuổi, mái tóc chưa một sợi bạc đang ngồi trên một cái xe đẩy, ngửa mặt lên trời mà cười. Đầu tóc và quần áo ông đã thấm ướt. Nó kêu thầm: “Mưa mà bố!” Không hỏi thêm, mà cũng quên

You might also like

Leave a Reply