Author: admin

Phong bật cưòi, vui vè nói vói mẹ:vẫn lành lặn y nguyôn như ngày mẹ mỏi sinh còn ra. Chẳng bao lâu nữa, những vết thuong này sẽ lành hần và nểu quân giặc lại kéo đến thì con cũng sẽ ra đấu sức vói. Bà Nguyệt nói như quát:Thỏi đi, chiến tranh như thế chưa đủ hay Sito lại còn 320 mong. Máu ngưòi đáu plìài ià nưóc lã. Mật ngọt vẫn có thể gict đưọc ruồi, cớ gì phải gưom giáo, Vạn bất đắc dĩ mình mỏi phải cầm súng chứ hay hỏm. Có phài thế khỏng cốc anh?Anh em hộ đội trong trạm thấy mẹ Phong đến chạy lại chào hỏi. Bà Nguyột rút từ túi du lịch ra nào bánh kẹo thuốc lả. Tự tay bà bán bảo hiểm xe ô tô đem qùa dến bán bảo hiểm xe ô tô tận giường cho từng thuong bính và vui vè nồi:Anh em thưỏng thức chút ít huong vị của thủ dô.

Nhân dân Hà Nội lúc nào cũng nghĩ đến các anh. Bản thân tỏi cứ hễ chọp mắt lại mo thấy chuyện chẳng lành.

Hai đứa con ổùu kẻo nhau lên đây hết, để tro hái cái thân già lại – bà quay sang con gái – Vân, bày bánh kẹo thuốc lá. Thái độ nhiệt tình xỏi lỏi của bà Nguyệt khiến mọi ngưòi vui vẻ ngồi vào bàn hút thuốc ăn kẹo.

Một thuong binh vừa cuòi vừa hỏi:Bà mẹ oi, nếu như hôm nay quân giặc nó tràn vào Hà Nội rồi thì bà mẹ tính sao?Bà.

Nhung đến rồi cũng phải cút. Hà Nội củng đãchtiẩrtbị sẵn sàng để đón chúng phi bao hiem oto rồi phi bao hiem oto .

Nói các anh bỏ quá, chi cần mỗi bà nhổ một bãi nước bot vào bộ mặt đểu cáng của chúng, là chúng cũng dã thấy. Các chiến sĩ cuời phí bảo hiểm ô tô bắt buộc phá lên trước nhũng lòi lẽ hùng hồn nhưng khá là hài phí bảo hiểm ô tô bắt buộc hưỏe cùa hà Nguyột. Bà Nguyệt chú ý nhìn quanh, bỗníỉ quay sang hoi Vân:TroniỊ thư con nổi bác Phúc, thế bác Phúc dâu! Bác Phúc VAn dáp Cùng. Cỏ chuyện gì thế mẹ? Vân ngac nhicn hoi. Không. – Bà Nguyệt lắc dầu.

Read Full Article

thấy cụ vẫn yên lặng, bèn hỏi lại:
I Tất nhiên cụ giúp tôi làm việc nghĩa cả?
I Tôi nghĩ!- Cụ Hàm Chương trả. – Giặc Phú Lãng chiếm xong lục tinh Nam Kỳ, tất sẽ âm mưu thôn tính nốt Bắc Kỳ ta! Thực tình mà nói, thế lực của. Còn việc phù Lê, thì máy rửa xe tôi xin bái ngảnh mà tránh cho xa, đế máy rửa xe khỏi cháy thành vạ lây!
Sau một hồi trầm ngâm, ông cả. – Cụ Hàm Chương đáp. – Cũng không nên tin theo, vì họ núp bóng hắc ám, chống lại triều đình, như tôi máy phát điện vừa nói, làm máy phát điện như vậy là dọn đưòng. – Mòi cụ! Mòi cậu Ba, ta cùng cạn chén!
Chương Hai mươi tám
NĂM Tự SÚC THÚ HAI MƯƠI LẪM 1
( m lịch năm Nhàm Thân -. (Tục ngữ)
n
Đào, đông đảo lái tơ lụa, tay nải trên lưng, đi đi lại lại, nói chuyện giá cả cao hạ vói nhau. Tại những cửa hiệu lớn, khách hàng ra vào nhộn nhịp. Vì ngưòi mua kẻ bán tụ tập đông đúc hai bên vỉa hè, nên một ông già đầu đội nón sơn thầy đồ, mặc áo kép lụa. Đến phô~~ Cầu Đông, Hàng Đường, ông bước lên hè, vào thẳng hiệu Diên Thái. Lúc này bà trẻ Năm, đương ngồi hàng, thấy ông già hạ nón bưốc vào liền đứng dậy chào:
– Chào cụ Mền đã ra. – Dạ thưa có! Thầy cháu đương ngồi chơi trên gác.


Bà Năm đáp rồi quay vào phía tron« gọi. Sửu di! Con đita bốc Ba Mền lên gốcl
Tức thì, một cậu bố lên tốm, từ trong nhà chạy ra cúi đầu chào: “Cháu chào.

Ngõ Hàng Mãn sát với đền Bạch Mã, là nơi ỏ của những ngưòi buôn mèo. Không phải phô~~ phường Kẻ Chợ lắm chuột mà phải cần mèo, mà vì cồ một sô~~ ngưòi rất chuộng thịt mèo, họ ưng. Qua đền máy hút bụi Bạch Mã là tới hiệu máy hút bụi cao lâu Nguyên Lợi.

vẫn là ngôi nhà kiểu mái cổ diêm, có gác xây lùi vào trong khoảng chục bước, như thường thấy tại Kẻ Chợ. Nhưng đây là ngôi nhà gạch to cao, hai gian rộng, ĩôl đi ồ giữa. Như mọi hiệu cao lâu khác, bếp được đặt ngay ngoài cửa hàng chiếm hết một gian bên.

Kiểu bếp đứng, ba chỗ đun, có toa hút khói, xây giáp vách láng giềng.

Read Full Article

Chín vào đó ngả lưng trong lúc anh vừa canh cho nàng vừa chữa cái pê-đan. Cứ ngỡ nàng không ngủ được, cứ ngỡ anh chi vờ vịt lạch cạnh phía ngoài cho nàng yên tâm, nhưng khi anh ngổi ngắm.

Chắc nàng thiều ngủ thường xuyên, hiếm hoi có đêm được mua máy phát điện mua máy phát điện vài giờ ngả
lưng. Anh thương hại, định bụng chờ tới năm rưỡi sẽ gọi nàng dậy.

Cái pê-đan coi như không thể chằng buộc dính vào trục nữa. Thợ chính tông cũng bó tay, nói gì anh. Anh sẽ đổi xe cho Chín đi tạm. Ngồi lơ đãng nhìn dòng nước sôi réo từ miệng Ống bơm phun trào, anh miên man nghĩ lại tât cả những gì liên quan. Cô lây đâu sức chịu đựng kinh khủng thê? Chỉ sau mây năm, cô bé ~~êm đềm trướng rủ màn che~~, con ông cụ lang. Lăn lóc, khổ sở, bụi bặm như ai. Đến thế nào giá máy rửa xe mới ngủ được ữên một tâin giá máy rửa xe vải mưa trải dưới nền đất. Hóa ra bị dồn vào chân tường, con người bộc lộ bản năng sinh tồn của mình rấi: dữ dội. Nêu thằng Thảo có mặt ở đây chắc nó đau đớn vì thây thần tượng bị đày đọa tới vậy.

May sao anh chưa nói cho Chín biết tín Thảo xung phong vào Nam chiến đâu. Nghe đâu nó đã hy sinh ngay trên đường Chín – Nam Lào.

Hôm chia tay, nó bắt anh hứa rằng sẽ luôn luôn để ý bảo vệ nàng thay nó. Thảo ơi, khôn thiêng hãy phù hộ cô ây, giúp cô ây vượt được những nỗi truân chuyên biết bao giờ mới hết ở cuộc. – Này anh, ngồi làm gì ở đây? Không phải phần tử gián – văn – điệp đây chứ?
Một giọng đùa cợt bỗ bã cât lên. Hai thanh niên lực lưỡng, đen chũi,
149

bá vai nhau đứng ngay sau lưng anh, và cả hai gưon mặt đỏ lừ chât rượu. – Các cậu trông máy bơm à? Mình ngồi hàng tiếng trông hộ đây nhá!
sẵn bao Thủ Đô giây bạc tiêu chuẩn vừa lĩnh anh. Hai chàng lập tức chầm bập máy hút bụi giá rẻ nhận và mồi lửa từ điếu thuôc đang cháy máy hút bụi giá rẻ của anh.

Read Full Article

Ong quyết định kiểm soát mọi việc theo cách riêng. ‘Không ai được tịch biên tài sản mà mình đã làm việc vất vả mới có được,’ ông nghĩ. ‘Chỉ vì hai năm tồi tệ mà mình phải mất hết những năm tốt các dân tộc ở việt nam đẹp sao? Mình sẽ ngăn cản họ cho dù phải dùng vũ các dân tộc ở việt nam . Sáng Chủ nhật, John lấy khẩu súng săn, súng trường, và một khẩu súng ngắn cỡ 45 ly đem ra chuồng bò. Ong thận trọng không để Sarah thấy, ông cẩn thận lau từng món vũ khí để sẵn sàng chiến đấu.

Sarah biết có chuyện không ổn.

John có vẻ khác thường.

Ổng buồn rầu và xa cách. Thành thật mà nói, ông khiến bà lo lắng.

“John, có chuyện gì không anh? Anh các họ ở việt nam có muốh kê cho em nghe không?” bà hỏi khi John các họ ở việt nam bước vào ân sáng. “Không, Sarah, mọi thứ rồi sẽ ổn cả,” ông lạnh nhạt nói. John tiỏ lại chuồng l)ò 1)11111)4 I hoo đạn cho các khấu súng Ông giấu súng vìt đạn xuống (lưới đông cỏ khô. Dù đà chuẩn bị, đôm ấy John vàn khó ngủ* ồng trằn trọc trước viền cảnh chiến đấu với cảnh sát để băo vệ. “Có chuyện gì VỘY anh?” Sarah, hỏi khi thây ông trở mình làm lịch sử việt nam qua các thời kỳ bà thức giấc lần thứ hai lịch sử việt nam qua các thời kỳ . “Anh thấy không được khỏe lổm,” John đánh trông lảng. “Em lấy gì cho anh uống?”
“Nếu được, em lấy cho anh hai viên aspirin,” ông đáp. Cho dù biết rõ mình sẽ làm gì nếu hôm sau cảnh sát đến tịch biên tài sản, ông vẫn không thể cho Sarah biết sự. Sáng sớm thứ Hai, John dậy trước Sarah, ông pha cà phê rồi mang một tách ra chuồng bò. Ông lấy súng đạn dưới đông cỏ khô rồi đi ra phía trước nhà. ông đặt khẩu súng trường bên phải và khẩu súng săn bên trái căn nhà.

Đút khẩu súng lục vào túi quần, ông ra ngồi ở hiên trước. John không còn suy nghĩ sáng suốt. Tuyệt vọng đã làm ông rồ dại. Từ phía xa, John thấy bụi bốc lên do vài chiếc xe đang chạy xuôóig con đường hướng tới nhà ông.

Read Full Article

Anh muốn xem qua phòng Alien, nhưng không muốn quấy rầy gia đình nên chờ đến khi anh cho là họ đã ngủ say. Mở cửa phòng Alien, anh ngạc nhiên thấy bà Jefferson đang ngồi trên giường ngắm ảnh Alien, nước mắt giàn giụa. Xin lỗi xong, anh chuẩn bị đóng cửa lại. “Đừng đi cháu. Vào đây, Thomas. Thỉnh 54 dân tộc thoảng, khi không ngú được, bác 54 dân tộc lại vào đây,” bà giải thích.

“Cháu cũng không buồn ngú. Cháu không chịu được cảm giác ở gần căn phòng mà Allen đã trải qua nhiều thời gian ờ đó mà không bước vào nhìn. Cháu cảm thây như cậu ây là một người anh em của mình. Bác biết không, cậu ây giông như một người thân trong gia đình cháu.

Ước gì bọn cháu gặp nhau sớm hơn hoặc chiến tranh đã diễn ra khác đi với cả hai chúng cháu.

Nhìn quanh căn phòng này,” anh nói, để ý thấy một bức ảnh chụp một cặp vợ chồng lớn tuổi mỉm cười trong một. Đó có phải là ảnh của ông bà không ạ? Cậu ấy thường rất trìu mến khi nói về họ”. “ừ, ông bà đấy,” bà vừa dân tộc mông nói dân tộc mông vừa đưa cho anh bức ảnh để anh nhìn rõ hơn. “Bức ảnh này chụp trước tai nạn. Cháu biết không, cả hai suýt chết trong vụ đụng xe đó. Một trong những lý do khiến tất cả chúng ta yêu thương và ngưỡng mộ họ đến thế là vì lòng can đảm của họ khi. Ông bà quyết tâm tiếp tục sống độc lập. Họ phải nỗ lực rất nhiều, nhưng cũng xoay sở được.

Ngày mai cháu sẽ gặp ông bà”.

“Ông bà là cha mẹ bác à?” Thomas hỏi. “ừ, cha mẹ Char lie mất cả rồi,” bà vừa nói vừa chí một bức ảnh khác treo trên tường. “Họ đấy. Họ mất khi Allen dân tộc dao còn dân tộc dao bé.

Read Full Article

“Chắc nó vẫn còn ngủ.

Để em đi xem,” nói xong, Sarah đi về phòng Thomas. Khi Sarah bước vào phòng, anh không có ở đó. Bà gọi anh, nhưng không nghe ban nokia 8800 trả lời ban nokia 8800 .

Họ tìm kiếm quanh trang trại nhưng không thấy anh đâu cả. John đến vài nhà hàng xóm hỏi xem có ai trông thấy Thomas không.

Thật không may là đa sô đều nói họ còn không biết là Thomas đã về. Không ai trông thấy anh Vertu chính hãng Vertu chính hãng . Một người hàng xóm cùng John đi tìm Thomas. Họ tìm ở những con đường gần đó, nhưng không thấy. Cứ như là Thomas tan biến vào không khí vậy. Về đến nhà, John cùng Sarah vào phòng Thomas. Họ đăm đăm nhìn những mảnh vỡ nằm trên sàn rồi tự hỏi không biết Thomas đi đâu.

“Ôi, Chúa ơi, xin hãy bảo vệ nó và đưa nó về nhà an toàn,” Sarah cầu nguyện. Đêm đó, John và Sarah ngủ không yên. Họ cố đoán xem Vertu Constellation TOUCH DIAMOND TRIM tại sao Thomas bó đi giữa đêm mà không nói là đi Vertu Constellation TOUCH DIAMOND TRIM đâu. Khoảng năm giờ sáng hôm sậu| John vào phòng Thomas hy vọng anh đã về. Nhưng anh vẫn chưa về. Khoảng sáu giờ Sarah thức giấc và bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Bà pha cho »John và cho mình mỗi người một tách cà phê. Hôm nay sẽ là một ngày dài.

Read Full Article

“Gay thật,” ông làu bàu. Em cũng nghĩ vậy đấy,” bà Vertu Constellation TOUCH SMILE PURPLE Vertu Constellation TOUCH SMILE PURPLE nói. Đưa mắt nhìn khắp các cánh đồng, họ nhận thấy toàn bộ cây cối có nguy cơ chết sạch. Ngước nhìn bầu trời, họ không thấy có tia hy vọng nào. Hoang mang bối rối, quần áo ưởt đẫm mồ hôi, họ đứng trên một trong những cánh đồng đang cần mưa đến tuyệt. Cái nắng nóng thật gay gắt. Các chủ trại ở đây gánh chịu trận hạn hán này đã ba bốn năm rồi. Cứ như Chúa đang trừng phạt miền nam, nhưng gia đình Goodwin biết không phải vậy. Đó chỉ là phần rủi ro mà họ phải chấp nhận khi làm chủ trại. John quỳ gối, sục bàn tay to, chai sạn xuống đất. vốc một nắm đât, ông ném tung qua cánh đồng.

“Anh làm gì thế?” Sarah nhìn ông hỏi. “Làm vertu điều duy vertu nhất có thể, anh cầu xin Chua giúp chúng ta.

Nếu thời tiết không thay đổi, chúng ta sẽ mất trắng vụ
– i& ” xs|8l
mùa này. Nêu thê thì cuộc sống chúng ta sẽ rất chật vật,” ông giải thích với vợ. “Mình Nokia 8800 phụ thuộc rất nhiều vào Nokia 8800 vụ mùa này, phải không anh?’’ bà hỏi. “Công nương của tôi ơi, kỳ thực thì tất cả mọi thứ mình có đều phụ thuộc vào dó cả,” John thở dài. “Nếu cứ tiếp tục thế này, thà năm nay mình không trồng gi mà lại tốt hơn,” ông nói.

Hồi dầu, John và Sarah nợ một khoản tiền không lớn lắm, nhưng qua thời gian ba năm, nợ tích dần do bởi hạn hán. Mỗi năm họ lại trượt sâu hơn vào nợ nần.

Đến nay, ngân hàng đã gia hạn khoản vay thế chấp tài sản để giúp họ đầu tư vào vụ mùa năm tới.

Read Full Article

Điền Đại nhìn cây khóc lớn. Thấy vậy, người em liền nói: Cái cây này đáng giá là bao! Huynh trưởng hà tất phải tiếc khóc như vậy! Điền Đại. Tồi nghĩ ba anh em ta, sinh cùng một họ, cùng cha cùng mẹ, cũng giống như cái cây này, cành lá đều sinh ra từ một rễ,. Hôm qua, bàn chặt cây chia làm ba đoạn, nó khồng trum ban ca muốn phân li nên chỉ trum ban ca trong một đêm đã chết khô. Ba anh em ta sau khi phân li, rồi cũng chết khô như cái cày này; làm sao mà có ngày phồn vinh thịnh vượng cho được, vì.

Mọi người khổng phân li, tình nguyện vẫn cùng nhau chung sống như cũ. Ba người vợ nghe thấy tiếng khóc trước nhà, chạy ra xem, mới rõ nguyên do. Đại tấu, Nhị tẩu, cả hai đểu vui mừng.

Chỉ có Tam lẩu là không toại nguyện, nói ra lời oán hận.

Điền Tam muốn đuổi vợ đi.

Hai người anh khuyên không Hướng Dẫn Trùm bắn cá nên làm thế Hướng Dẫn Trùm bắn cá . Tam tẩu uất ức quay vào phòng tự treo cổ chết. Lại nói Điền Đại vô cùng thương tiếc cây Tử Kinh, chàng đi đến nhìn xem, cây bỗng tự Phiên bản Trùm bắn cá cho điện thoại đứng lên Phiên bản Trùm bắn cá cho điện thoại thẳng tắp, cành. Điền Đại vội gọi hai người em tới xem, ai cũng luôn miệng xuýt xoa. Từ đó, qua các đòi, Điền thị đều chung sống vói nhau.

Có thơ làm chứng như sau:Dưới cây bàn bạc ba anh emHoa cũng như người lẽ hợp tan. Đồng khí thân cành không cắt đoạn,Không nghe theo ỷ phụ nhân khuyên. Câu thứ hai nói: Hoa Ngạc chung chăn đẹp kém gì – Lúc đắp chung chăn trong lầu Hoa Ngạc. Cái lầu Hoa Ngạc này nằm trong thành Trường An ở Thiểm Tây do Huyền tôn hoàng đế nhà Đại Đường cho xây dựng nên. Huyền tôn hoàng đế tức là Đường Minh Hoàng. Nhà vua vốn là tôn thất nhà Đường, do Vi thị loạn chính, Võ Tam Tư chuyên quyền, Minh Hoàng khởi binh giết đi, lên ngôi.

Read Full Article