“Anh thấy không được khỏe lổm,” John đánh trông lảng lịch sử việt nam qua các thời kỳ

Ong quyết định kiểm soát mọi việc theo cách riêng. ‘Không ai được tịch biên tài sản mà mình đã làm việc vất vả mới có được,’ ông nghĩ. ‘Chỉ vì hai năm tồi tệ mà mình phải mất hết những năm tốt các dân tộc ở việt nam đẹp sao? Mình sẽ ngăn cản họ cho dù phải dùng vũ các dân tộc ở việt nam . Sáng Chủ nhật, John lấy khẩu súng săn, súng trường, và một khẩu súng ngắn cỡ 45 ly đem ra chuồng bò. Ong thận trọng không để Sarah thấy, ông cẩn thận lau từng món vũ khí để sẵn sàng chiến đấu.

Sarah biết có chuyện không ổn.

John có vẻ khác thường.

Ổng buồn rầu và xa cách. Thành thật mà nói, ông khiến bà lo lắng.

“John, có chuyện gì không anh? Anh các họ ở việt nam có muốh kê cho em nghe không?” bà hỏi khi John các họ ở việt nam bước vào ân sáng. “Không, Sarah, mọi thứ rồi sẽ ổn cả,” ông lạnh nhạt nói. John tiỏ lại chuồng l)ò 1)11111)4 I hoo đạn cho các khấu súng Ông giấu súng vìt đạn xuống (lưới đông cỏ khô. Dù đà chuẩn bị, đôm ấy John vàn khó ngủ* ồng trằn trọc trước viền cảnh chiến đấu với cảnh sát để băo vệ. “Có chuyện gì VỘY anh?” Sarah, hỏi khi thây ông trở mình làm lịch sử việt nam qua các thời kỳ bà thức giấc lần thứ hai lịch sử việt nam qua các thời kỳ . “Anh thấy không được khỏe lổm,” John đánh trông lảng. “Em lấy gì cho anh uống?”
“Nếu được, em lấy cho anh hai viên aspirin,” ông đáp. Cho dù biết rõ mình sẽ làm gì nếu hôm sau cảnh sát đến tịch biên tài sản, ông vẫn không thể cho Sarah biết sự. Sáng sớm thứ Hai, John dậy trước Sarah, ông pha cà phê rồi mang một tách ra chuồng bò. Ông lấy súng đạn dưới đông cỏ khô rồi đi ra phía trước nhà. ông đặt khẩu súng trường bên phải và khẩu súng săn bên trái căn nhà.

Đút khẩu súng lục vào túi quần, ông ra ngồi ở hiên trước. John không còn suy nghĩ sáng suốt. Tuyệt vọng đã làm ông rồ dại. Từ phía xa, John thấy bụi bốc lên do vài chiếc xe đang chạy xuôóig con đường hướng tới nhà ông.

You might also like

Leave a Reply